Khi các bệnh về tâm lý được phác họa thành những con quái vật

  Toby Allen là nhà phác họa, họa sĩ. Ông bị mắc chứng Rối loạn lo âu xã hội. Sau một thời gian dài đấu tranh bệnh, đến năm 2013, ông nảy ra ý tưởng phác họa những căn bệnh tâm lý dưới hình dáng quái vật thực thụ, và series "Quái Vật Thật Sự" ra đời.


Đọc thêm:



1. Social Anxiety: Quái vật Lo Âu Xã Hội thường trải qua phần lớn thời gian trong đời nó trốn dưới đất hoặc núp trong những khu vực hẻo lánh cách xa nơi đông đúc. Bởi vì da bọn chúng nhìn tái nhợt, thiếu máu, và tách rời ra khỏi lớp vỏ cứng bảo vệ không cần thiết. Chúng nằm trong cùng gia đình với Lo Âu và Hoang Tưởng, nhưng bởi vì lối sống đặc biệt của mình, chúng đã tiến hóa và nhìn rất khác so với các anh em kia. 
Nó dùng phần lớn thời gian để ngủ đông nhưng sẽ phóng chiếu “tinh hoa” của bản thân lên vật chủ với hy vọng rằng mình có thể sống một cuộc sống bình thường, cái mà bọn nó chưa bao giờ có được. Trong quá trình đó, nó sẽ chuyển nỗi lo âu của mình sang nạn nhân, vì thế nên cả hai, quái vật lẫn nạn nhân đều trải nghiệm cảm giác sợ hãi xã hội, hoặc lo âu vô lý.  

2. Avoidant Personality Disorder: Quái vật  Rối Loạn Nhân Cách Tránh Né giống với Lo Âu Xã Hội nhưng nhỏ hơn nhiều về hình thể và thích sống trên mặt đất. Nó dùng phần lớn thời gian nấp mình trên những cành cây, dùng đôi cánh như lá cây của mình để ngụy trang và trốn khỏi bất kỳ ai hay bất kỳ thứ gì ở gần nó. 
Bề ngoài của nó nhìn hơi khó chịu để đuổi những con quái vật khác ra xa, nhưng thật sự thì nó là loài rất dễ thương và tốt bụng, vẻ ngoài cũng thuộc dạng thanh nhã, thậm chí nó còn không hề hay biết. Nó giao tiếp với vật chủ một cách ngây thơ và muốn làm bạn, nhưng mà nó vô tình chuyển nỗi lo âu về sợ hãi của mình sang vật chủ thông qua những bào tử gây nhiễm từ cái đuôi của nó.

3. Paranoia: Quái vật hoang tưởng dùng đôi tai cao của nó như radar, dò tìm bất kỳ hoạt động nào xảy ra chung quanh nó. Sự thật thì, đôi tai của nó gần như vô dụng vì vành tai quấn chặt tận vào sụn tai và bao phủ bởi lớp lông dày, cho nên âm thanh nó nghe thấy thường bị rè đi, mập mờ , nghĩa là bọn chúng thường xuyên nghe lầm, rồi chuyển nó qua cho nạn nhân. 
Bọn chúng sống nhờ cảm giác lo âu và sợ hãi mà bọn chúng vô tình tạo ra cho nạn nhân, và thường bọn chúng cũng hợp tác với những quái vật khác như Tâm Thần Phân Liệt và Rối Loạn Lo Âu vì về mặt sinh lý, chúng nó giống nhau.

4. Schizophrenia: Tâm thần phân liệt là con quái vật đê hèn, ti tiện nhất, lừa dối nạn nhân của nó và xui khiến họ làm việc cho nó. Nó dùng khí gây ảo giác tiết xuất từ những cái lỗ nhỏ dưới bụng nó để điều khiển và gây ảnh hưởng lên nạn nhân, dụ nạn nhân làm theo những gì nó muốn. Nạn nhân liên hệ với nó thông qua một giọng nói mạnh mẽ đầy quyền lực ở tầng tiềm thức ngay trước tầng nhận thức. 
Nó thường rủ những con quái vật khác đến chơi cùng, như là Hoang Tưởng, với vai trò chủ đạo thuộc về Tâm Thần Phân Liệt như thể đầu lĩnh nhóm mafia. Bọn chúng thường khó bị nhìn thấy và thích núp dưới những cái bóng. 

5. Dissociative Identity Disorder: Đa nhân cách là một con quái vật có đặc điểm chính là có thể thay đổi hình dạng tùy theo sở thích của nó. Nó có thể thay đổi vẻ bề ngoài, và cũng có thể thay đổi tính cách của mỗi hình dáng với từng nhân cách khác biệt. 
Việc nó thường xuyên thay đổi hình dáng bên ngoài phản chiếu chuyện nạn nhân thay đổi nhân cách của mình. Nếu có quá nhiều nhân cách tồn tại, quái vật lẫn nạn nhân sẽ bị rối loạn vì không biết đâu mới là nhân cách nguyên thủy của mình. Không có quái vật Đa Nhân Cách nào nhìn hoặc hành xử giống hệt nhau. 

6. Anxiety: Quái vật lo âu nhỏ đến mức nó có thể ngồi trên vai người ta và thì thầm đủ thức vào tiềm thức, đưa những suy nghĩ lo sợ và lo lắng vô lý vào bên trong. Nó thường thường được cho là yếu ớt khi so sánh với những quái vật khác, nhưng nó cũng là quái vật phổ biến nhất và cực kỳ khó để loại trừ.
Bọn chúng thường mang theo những vật nhỏ có liên quan với nỗi sợ của chúng ta ví như đồng hồ, thứ tượng trưng cho nỗi sợ phổ biến nhưng vô lý nhất về những thứ có lẽ chẳng bao giờ xảy ra. Chưa ai thấy được bộ mặt thật của quái vật này vì bọn chúng luôn dùng đầu lâu làm mặt nạ. 

7. Borderline Personality Disorder: Quái vật Rối loạn nhân cách ranh giới là một trong những quái vật nhìn dễ thương nhất, nhưng đồng thời cũng độc ác nhất. Bọn chúng thường tụ tập thành bầy xung quanh nạn nhân và dùng pheromones (chất hóa học được tổng hợp từ một sinh vật sống, đóng vai trò truyền tín hiệu để liên lạc tới các cá thể cùng loài) để tăng cao cảm xúc của nạn nhân trước khi hấp thụ năng lượng từ những cảm xúc đó. Bọn chúng ăn đủ loại cảm xúc nhưng thường thì chúng thích cảm xúc trầm uất hơn. 
Thân thể nó hầu như được làm từ đá trong suốt, khiến bọn chúng vô hình. Chỉ có chóp đuôi hình lá phong là thấy được bằng mắt thường. Đôi lúc, nếu nó ăn quá nhiều bất kỳ cảm xúc nào thì nó có thể vỡ nát như thủy tinh.

8. Obsessive Compulsive Disorder: Quái vật Ám Ảnh Cưỡng Chế là nhà điều khiển rối gian trá và độc ác, thường dùng nỗi sợ để khống chế nạn nhân của nó. Nó thường xuyên dộng cây quyền của mình xuống đất và dùng lông vũ được sắp xếp theo trật tự của mình và nhiều con mắt để thôi miên nạn nhân, tạo nên ám ảnh mãnh liệt và đáng sợ, thường liên quan đến sự an toàn của nạn nhân hay người xung quanh bọn họ. Sau đó nạn nhân phát triển thêm hành vi cưỡng chế để làm ra những việc lặp đi lặp lại, ngăn ngừa nỗi ám ảnh đấy biến thành sự thật, hoặc mong muốn giảm đi nỗi sợ phần nào. 
Quái vật này gần như không thể nhìn thấy nhưng nó lúc nào cũng có mặt. Quái vật Lo Âu và quái vật Trầm Cảm thường bị lợi dụng bởi nó để giữ chặt lấy nạn nhân.

9. Depression: Quái vật trầm cảm thường trôi nổi xung quanh và chẳng bao giờ dừng lại, bọn nó luôn che mắt lại để trốn khỏi thế giới bên ngoài. Bởi vì thế, chúng thường đụng phải người ta hay những con quái vật khác và mỗi lần như thế, chúng càng làm cho bản thân thêm u sầu rầu rĩ.
Cách duy nhất để chúng cảm thấy khá hơn là khi quấn cái đuôi làm từ chất lỏng của mình xung quanh nạn nhân chia sẻ cơn trầm cảm với họ. Nạn nhân thường không để ý hay không hề hay biết về sự hiện diện của nó thế nhưng họ sẽ cảm thấy nặng nề và phát triển thành trạng thái trầm cảm. Trong lúc đó, quái vật này sẽ hấp thu bất kỳ cảm xúc tích cực nào từ vật chủ cho đến khi nào tụi nó thấy đủ rồi thì mới chuyển qua kí sinh trên vật chủ khác. 

10. Bipolar: Quái vật lưỡng cực thật ra là hai nhận thức đấu tranh với nhau để giành quyền điều khiển cơ thể. Một ý thức thì luôn trong trạng thái hưng phấn, cảm thấy rất phấn khích và hoạt động quá mức, còn ý thức còn lại thì u uất và trầm cảm. Chỉ có một ý thức là được quyền điều khiển cơ thể trong thời gian nhất định trong khi ý thức còn lại thì vẫn vật lộn để lấy lại cơ thể. 
Bọn chúng dùng dùng khí pheromone để làm chủ và cố gắng điều khiển cơ thể chung của cả hai, gây ảnh hưởng đến bất kỳ ai ở gần nó, và ý thức nào làm chủ sang cho nạn nhân. Sau đó nạn nhân sẽ trải nghiệm cảm giác cảm xúc thay đổi giống như quái vật. Quái vật này cực kỳ nhanh nhẹn và lanh lợi, khiến cho rất khó để mà xác định được ý thức nào làm chủ. 

11. Anorexia Nervosa: Là một sát thủ ký sinh, Chán Ăn giết chết nạn nhân của nó từ bên trong. Con quái vật này gần như vô hình nhờ vào thân thể trong trong mờ mờ của nó, nhưng nó có thể dùng bóng mình che phủ lên thứ mà nó ký sinh, khiến cho những nạn nhân của nó chỉ thấy được hình ảnh lệch lạc về bản thân. Nó lừa dối và khống chế nạn nhân của mình, thuyết phục họ phải giữ trọng lượng cơ thể thấp nhất, bằng cách không ăn gì cả và nó còn khuyến khích nạn nhân vận động quá độ để giảm đi thứ mà họ cho rằng "mỡ thừa" 
Mục đích cuối cùng của quái vật Chán Ăn là khiến cho nạn nhân của nó tự hủy hoại mình thông qua đói khát và những vấn đề sức khỏe phức tạp nảy sinh bởi vì trò lừa dối ấy. Sức mạnh chính của quái vật này là khống chế và giấu diếm khiến cho nạn nhân của nó phải cố gắng và giấu đi thói quen quá mức này. Để đánh bại quái vật Chán Ăn, nạn nhân phải chấp nhận sự hiện diện của nó, và khi đó, sức mạnh của con quái vật ấy mới trở nên vô dụng. Thường thì quái vật Chán Ăn hay làm việc chung với quái vật cơ thể dị dạng (body dysmorphia)

12. Body Dysmorphia Disorder: Là bậc thầy về lừa dối, rối loạn cơ thể dị dạng thích làm việc chung với những con quái vật khác như OCD, lo âu và trầm cảm để làm tăng sức ảnh hưởng của chúng. Với những mảnh vỡ như thủy tinh ở vùng bụng, nó hoạt động như một tấm gương bị biến dạng, phản chiếu hình ảnh sai lệch của bất kỳ ai nhìn vào trong tấm gương ấy. Rồi sau đó, con quái vật gương này sẽ dệt nên một tấm mạng để bẫy nạn nhân của nó, giống như nhện vậy, và từ từ ăn mất lòng tự tôn, và sức khỏe của họ. 
Điều này khiến cho nạn nhân trở nên cực kỳ lo lắng không ngớt về một phần nào đó trên cơ thể mình, hoặc là dung mạo toàn thể. Họ dần dần tin rằng hình ảnh lệch lạc đó là thật. Nạn nhân thường cố gắng giấu đi phần mà họ nghĩ là lệch lạc, hư hỏng, hoặc tệ hơn là tìm cách thay đổi nó.

13. Post-traumatic Stress Disorder: Quái vật rối loạn stress sau sang chấn đã từng là một thành phần trong cuộc đua trở thành người bảo vệ nhân từ, nhưng sau đó lại bị những ký ức đau khổ và những rối loạn không rõ làm thay đổi. Rời bỏ khỏi cái vỏ ốc của bản thân trước kia, quái vật này trở nên khao khát những nỗi sợ hãi hoảng loạn và chấn thương tâm lý cấp tính với cường độ mạnh như một liều thuốc làm dịu đi những cơn đau của chính mình. 
Có thể tìm thấy quái vật này khi nó đang rình mò xung quanh chiến trường hay khi đang ẩn núp gần những sự kiện gây chấn thương tâm lý và những thảm họa thiên nhiên, gặm nhấm trên những chấn thương và nỗi sợ hãi của tập thể. Rồi sau đó chúng sẽ lần lượt đi tìm từng người một có liên quan đến những sự kiện đó và theo dõi họ. Nạn nhân bị bắt phải trải nghiệm lại khoảng khắc đáng sợ của sự kiện khiến họ bị ám ảnh, hết lần này tới lần khác, trong lúc con quái vật đó lấp đầy năng lượng hủy hoại tỏa ra trong lúc đó vào bao tử. Quái vật PTSD là cũng nằm trong cùng một gia đình với quái vật lo âu.

14. Sleep Disorder: Quái vật rối loạn giấc ngủ là một loài rất ham chơi và chẳng bao giờ chịu nghỉ ngơi cả. Nó sẽ tìm bạn hay nạn nhân để chơi cùng, hoặc khiến họ thức để thỏa mãn cơn buồn chán vô tận của nó. Thông thường, nạn nhân ngủ rất ít, có khi còn chẳng ngủ được, gây stress cho nạn nhân và khuyến khích những con quái vật khác cùng tham gia cuộc chơi. 
Nếu như nó phát hiện bạn chơi của nó đã ngủ mất rồi thì nó sẽ giận dữ điên cuồng, và sẽ chơi nhiều trò xấu xa hay lừa gạt gây thương tổn đến nạn nhân. Nó có thể xui khiến ác mộng đến quấy phá bằng cách đốt hương từ cái đuôi của mình. Nó cũng có thể gây ra tình trạng ngưng thở khi đang ngủ bằng cách quấn cái vòi của mình quanh cổ nạn nhân. Thậm chí nó còn có thể ngồi xuống trên bất kỳ bộ phận nào của cơ thể và khiến cho bạn chơi không tình nguyện ấy của nó tê liệt tạm thời. Đây chỉ là một trong số những trò mà nó có thể làm thôi đấy.


Hiện tại thì project này vẫn đang trong tình trạng ongoing nên nếu thấy hứng thú và muốn xem thêm, các bạn có thể vào web của họa sĩ tại link này để cập nhật thêm về các bệnh tâm lý khác nhé: http://www.zestydoesthings.com/realmonsters

35
6839 lượt xem
35
5
5 bình luận